Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Dài >> Mùa Lá Rơi

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 11702 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Mùa Lá Rơi
Hoàng Thu Dung

Chương 1
Đêm chìm vào khuya . Quán rượu Phương Đông khách đã vắng . Những người chạy bàn uể oải dọn dẹp bàn ghế . Vậy nhưng trong góc phòng , một người thanh niên cứ ngồi mãi . Trước mặt anh ta là mấy chiếc ly đặt lộn xộn . Anh ta như mụ mị , đờ đẫn vì uống quá nhiều . Trong chiếc sơ mi xốc xếch , nút bung xuống tận ngực , với cái đầu bù xù, nhìn anh thật nhàu nát chán đời.
Thy Mai đứng sau quầy nhìn anh , lưỡng lự. Mấy hôm nay cô đã chú ý vẻ khác lạ của người khách này . Cứ chiều là anh ta đến đây , chọn một bàn trong góc và gọi rượu . Anh ta uống một cách lặng lẽ , uống đến lúc say khướt mới chịu về.
Hôm nay cũng vậy . Anh lại đến một mình , lẳng lặng gọi hết ly này đến ly khác . Đã đến giờ đóng cửa mà anh ta vẫn ngồi đó . Hình như không có ý định ra về.
Thy Mai rời quầy . Cô đến đứng trước mặt anh ta:
- Xin lỗi anh, đến giờ quán đóng cửa rồi . Phiền anh ngày mai trở lại.
Người thanh niên ngước lên . Cặp mắt lờ đờ của anh nhìn cô chăm chăm như không hiểu cô muốn nói gì . Thy Mai nhỏ nhẹ nhắc lại , rồi gom mấy chiếc ly . Cô chờ anh đứng dậy thanh toán tiền . Nhưng anh vẫn ngồi yên , lưng dựa vào tường và đầu ngoẹo một bên như đã ngủ. Thy Mai bối rối đập đập cái bàn.
- Anh ơi ! Quán đến giờ đóng cửa rồi.
Cặp mắt anh ta lại mở lớn nhìn cô . Nhưng lại là cái nhìn của rượu . Thy Mai nói lớn hơn:
- Phiền anh về giùm , chúng tôi phải đóng cửa rồi.
- Nhưng tôi chưa muốn về . Cô mang thêm một ly ra đây cho tôi - Anh ta chợt nói nhừa nhựa.
- Không được . Anh say quá rồi , uống nữa làm sao mà về.
- Say đâu mà say.
Nói xong , anh ta gục xuống bàn ngủ khò . Thy Mai bất lực nhìn anh ta rồi nhìn xung quanh . Giờ này hai người chạy bàn đã về . Cô Tuyết chắc đã ngủ rồi . Quán rượu chỉ còn mình cô chờ đóng cửa . Thật phiền phức quá . Thy Mai rầu rĩ nhìn anh ta . Chợt có tiếng chân đi xuống . Thy Mai quay lại , cô Tuyết đang đứng ở cầu thang , khoanh tay nhìn người thanh niên.
- Cậu ta về không nổi hả?
- Dạ.
- Uống chi cho lắm thế không biết . Lúc tối nhìn cậu ta uống , cô cứ nghĩ cậu ta uống lần cuối kẻo ngày mai lại hết rượu . Khách thế này thật phiền quá.
Thy Mai buột miệng:
- Chắc ảnh có chuyện buồn.
- Buồn thì cũng phải về nhà , ngủ ở đây sao được . Con lấy xe cô đưa cậu ta về đi.
Thy Mai miễn cưỡng cầm lấy chìa khóa . Đưa một tên con trai lạ hoắc lại say rượu về trong đêm thế này , cô thấy sợ vô cùng . Như hiểu ý cô , cô Tuyết trấn an:
- Đừng sợ . Cậu ta say thế này thì không làm gì được con đâu.
Thy Mai dạ nhỏ, rồi đi qua nhà xe . Cô lái xe ra đường rồi trở vào nhà giúp cô Tuyết dìu người thanh niên đi ra . Phải chật vật lắm cả hai mới đặt được anh ngồi vào trong.
Đi một đoạn , Thy Mai mới nhớ là mình không biết nhà anh ta . Thậm chí cái tên cũng không biết . Cô thắng xe bên đường , ngồi thừ người nghĩ ngợi . Không hiểu sao cô có thể đãng trí đến mức quên cả chuyện quan trọng như vầy . Bây giờ biết làm sao đây . Thật dở khóc dở cười với anh ta.
Cô lắc lắc tay anh ta:
- Anh ơi , dậy đi . Nhà anh ở đâu vậy ?
Anh ta vẫn nằm ngoẹo đầu trong góc xe , ngủ say sưa . Bị kéo tay thật mạnh mà anh ta cũng không hay biết . Thy Mai cắn môi , phát khóc lên vì tức . Cô nhéo anh ta một cái . Không ép phê tí nào . Con người say rượu vẫn chìm trong hơi men quên trời quên đất . Quên cả việc đã làm phiền một cô gái không hề quen biết.
Thy Mai nhìn anh ta một cách bất lực . Tức quá chịu không nổi , cô ngắt tay anh một cái thật đau nữa . Vậy mà anh ta chỉ khẽ nhúc nhích một chút rồi thôi . Thật quá lắm.
Không còn cách nào hơn , Thy Mai thò tay vào túi anh ta tìm chiếc bóp . Hộp danh thiếp rơi ra . Thy Mai mở hộp lẩm nhẩm đọc . Anh ta tên Huỳnh Nhiên , giám đốc một công ty thương mại tổng hợp . Cô quay lại nhìn anh ngao ngán . Một giám đốc mà lại bê bối thế này sao ? Nhìn dáng bên ngoài , cô nghĩ anh ta là một gã bụi đời thì đúng hơn.
Cô mở bóp tìm giấy tờ , rất may là số nhà anh ta có trong chứng minh . Cô cất mọi thứ trả lại túi áo , rồi bật công tắc cho xe lướt đi.
Thy Mai dừng xe trước một ngôi nhà khá lớn rất đẹp , cô nhẩm lại địa chỉ rồi bước tới bấm chuông . Vài phút sau , mọi người trong nhà túa ra . Thy Mai nói với người phụ nữ lớn tuổi mà cô đoán là mẹ anh ta:
- Thưa bác , anh ấy đến quán rượu của con từ chiều đến giờ . Ảnh say quá nên bà chủ bảo con đưa về.
Người phụ nữ chưa kịp trả lời thì một cô gái đã lanh chanh:
- Con biết ngay là ảnh đi uống rượu mà . Vậy mà mẹ cứ lo cuống lên.
Một thanh niên bước tới mở cửa xe , dìu Huỳnh Nhiên vào nhà . Anh ta noi lè nhè gì đó trong cổ họng . Thy Mai nhìn điệu bộ khấp khểnh của anh ta . Cô khẽ rùng mình . Rồi quay qua người phụ nữ.
- Thưa bác con về.
- Khoan . Cháu khoan về.
Thy Mai đứng lại , hơi ngạc nhiên . Cô nghĩ bà ta sẽ cám ơn cô . Nhưng không , bà ta nhìn cô hơi lâu , rồi dịu dàng:
- Cháu quen với nó bao lâu rồi ?
Thy Mai mở lớn mắt:
- Dạ, cháu đâu có quen với ảnh . Tại thấy ảnh say quá nên bà chủ bảo con đưa ảnh về đấy.
Người phụ nữ có vẻ thất vọng , bà mỉm cười:
- Vậy thì cám ơn cháu quá . Thế nó có hay đến chỗ của cháu không ?
Cô nói thành thật:
- Con thấy ảnh đến quán mấy hôm nay . Nhưng tối nay thì ở mãi không chịu về . Cho nên...
- Bác biết rồi , cám ơn cháu nghe . Con gái đi một mình với người say như vậy , cháu có sợ không.
Thy Mai nhìn xuống đất , nói khẽ:
- Con sợ lắm , nhưng bà chủ bảo thì không thể cãi.
- Vậy à ? Vậy con làm gì ở quán đó vậy ?
- Dạ, con làm thu ngân.
- Cháu tên gì vậy ?
- Dạ, Thy Mai ạ.
- Mai này , nếu mai mốt nói đến quán , cháu chịu khó đừng để nó uống nhiều giùm bác nhé . Cháu đừng bán , được không ?
- Dạ được.
Thấy không còn gì để nói . Thy Mai chào bà rồi đi ra đường . Cô có cảm tưởng ánh mắt quan sát của bà vẫn bám theo cô . Không hiểu bà nhìn gì.
Hôm sau cô từ trường đến quán hơi muộn . Đi ngang qua góc phòng , cô đã thấy Huỳnh Nhiên ngồi ở đó , anh ta còn tỉnh táo và điệu bộ tươm tất hơn hôm qua . Anh ta lầm lì uống mà mắt vẫn không ngừng nhìn về phía quầy . Cái nhìn làm Thy Mai lúng túng đi chỗ khác , cô tránh để ánh mắt không hướng về bàn của anh ta.
Hôm nay Huỳnh Nhiên uống rất ít . Đến tối rồi mà anh vẫn còn tỉnh táo . Không phải pha rượu cho anh , Thy Mai nhẹ bỗng cả người . Cô sợ vai trò làm tài xế như hôm qua lắm rồi.
Lúc vắng khách , Huỳnh Nhiên đứng lên đi về phía quầy . Anh ta ngồi ở chiếc ghế trước quầy . Nhìn Thy Mai đăm đăm đến nỗi cô tự nhiên giơ tay lên sờ mặt mình . Huỳnh Nhiên nói rất tỉnh táo:
- Xin lỗi . Có phải hôm qua cô đã đưa tôi về không ?
- Vâng.
- Hôm nay tôi đến để cám ơn cô
- Dạ, không có chi.
Cô nói thêm:
- Chỉ cần anh đừng say như hôm qua là đủ . Còn thì không cần phải cám ơn gì cả.
Huỳnh Nhiên cười khẽ:
- Cần lắm chứ . Cô tốt với tôi như vậy mà.
Khuôn mặt anh ta đột ngột thay đổi . Một bên mắt nheo lại láu lỉnh , tinh quái:
- Này , sao cô dám đi một mình với tôi lúc khuya vậy ? Mà tôi lại say nữa ? Cô không sợ tôi sao ?
Thy Mai trầm tĩnh nhìn vào mắt anh:
- Lúc đầu tôi sợ ghê lắm , nhưng sau đó tôi biết anh không có khả năng làm hại ai trong tình trạng say khướt như vậy.
- Cho nên, để trả thù , cô đã như thế này với tôi phải không ?
Vừa nói Huỳnh Nhiên vừa kéo tay áo lên . Trên tay anh in rõ năm dấu "lưỡi liềm" còn trầy sướt . Anh nhìn Thy Mai như hỏi tội . Cô cũng tròn mắt nhìn mấy dấu tay của mình . Cô nhớ hôm qua , cô cấu vào anh rất nhẹ mà.
Thy Mai buột miệng:
- Sao bị trầy dữ vậy ? Tôi chỉ nhéo chút xíu thôi mà.
Huỳnh Nhiên nghiêng nghiêng đầu nhìn cô nháy mắt một cái:
- Nhìn dáng điệu hiền như masoeur , ai ngơ tính nết lại dữ quá.
- Vậy tối nay anh đến để hỏi tội tôi đó hả?
- Không hề . Chỉ muốn biết xem lương tâm cô có bị cắn rứt không ?
- Không hề.
- Tại sao ?
- Tại anh có lỗi với tôi trước . Tôi thấy nhéo là hãy còn nhẹ lắm.
- Bộ con gái nào cũng thích sử dụng bộ móng của mình làm vũ khí hết sao ? Thật là lợi hại đó Thy Mai.
- Tôi chỉ sử dụng đúng đối tượng thôi . Ai bảo anh làm khó tôi trước . Tối qua thật là khổ sở đối với tôi . Hy vọng tối nay và mai mốt tôi sẽ không phải khốn đốn vì anh nữa.
- Nhất định tôi sẽ không gây ra chuyện gì cho cô nữa đâu . Này rót cho tôi thêm ly nữa đi.
Thy Mai nhìn qua mấy chiếc ly ở bàn anh lúc nãy , lẩm nhẩm đếm , rồi quay lại
- Anh uống nhiều rồi đó . Hôm qua mẹ anh dặn nếu anh uống nhiều quá thì đừng bán nữa . Tôi không dám cãi lời mẹ anh đâu.
Huỳnh Nhiên khoanh tay trên quầy , nhướng mắt nhìn cô , tia mắt lấp lánh sự tinh quái như lúc nãy . Rồi anh buông một nhận xét nửa đùa nửa thật:
- Chà , ngoan quá . Nếu có một đứa con như cô , chắc mẹ tôi hài lòng lắm.
Thấy Thy Mai làm thinh , anh nói tiếp như để khỏa lấp:
- Cứ rót cho tôi đi , bảo đảm với cô là chỉ một ly này nữa thôi.
Thy Mai miễn cưỡng đồng ý . Cô đi về phía kệ lấy chiếc ly , vừa cầm chai whisky lên thì Huỳnh Nhiên đã nhắc:
- Đầy nghe , cấm ăn gian đó.
Thy Mai nhìn anh ta một cái rồi rót rượu . Cô đẩy ly về phía anh:
- Ly cuối.
- Đồng ý . Ly cuối của tối nay . Tôi còn phải tỉnh táo để nói chuyện với cô nữa chứ . Để cô như hôm qua thì kỳ lắm.
Anh ngừng lại , quan sát cô một lát:
- Này , cô nghĩ sao nếu tôi nói là tôi rất xấu hổ về chuyện hôm qua.
- Tôi chẳng nghĩ gì cả. À có , có mừng chứ . Anh xấu hổ như vậy có nghĩa là sẽ không có lần thứ hai.
Huỳnh Nhiên bật cười:
- Không ngờ cô sợ tôi đến vậy . Để một cô gái dễ thương như cô sợ mình , tôi thấy mất điểm quá.
"Tán tỉnh" - Thy Mai nghĩ thầm , nhưng vẫn thản nhiên như không . Cô đặt tay trên mặt quầy , những ngón tay đan vào nhau hờ hững . Cô nhìn ra ngoài không để ý ánh mắt quan sát của Huỳnh Nhiên . Anh ta vừa nhấm nháp rượu , vừa nhìn cô qua thành ly , rồi nói đột ngột:
- Cô có vẻ đẹp thánh thiện của đức mẹ Maria.
Thy Mai quay lại . Thấy cái nhìn của anh , cô nhìn lại một cách trong sáng:
- Cám ơn anh đã khen tôi.
- Chỉ là cám ơn thôi sao ?
Huỳnh Nhiên chợt nhiên phá ra cười:
- Cô không biết làm điệu gì cả. Tôi đã từng khen nhiều cô gái , họ phản ứng hay lắm chứ không như cô . Sao cô không chớp mắt thẹn thùng , hay cười duyên dáng nguýt tôi một cái . Hoặc là mặt đỏ au lên mà tỏ vẻ mắc cỡ . Cô làm tôi mất cả hứng.
Thy Mai thản nhiên:
- Nếu anh muốn xem đóng kịch thì... xin lỗi , tôi không làm được.
Huỳnh Nhiên hơi nghiêng người tới trước:
- Cô đặc biệt lắm.
Thy Mai hỏi kháy:
- Thế tôi có cần phải chớp mắt thẹn thùng khi nghe câu này không ?
Huỳnh Nhiên cười lớn , có vẻ thú vị:
- Thôi khỏi . Cô cứ hồn nhiên như thế này là được rồi . Tôi sợ mấy cô gái màu mè lắm.
Thy Mai nhìn anh ta một cái rồi lấy quyển sổ bắt đầu làm việc , tay cô thoăn thoắt bấm trên máy tính . Được một lát , nhận ra nãy giờ Huỳnh Nhiên vẫn không ngừng quan sát mình , cô lên tiếng:
- Anh nhìn gì vậy , khuya rồi đó.
- Tối nay tôi sẽ đưa cô về.
- Cám ơn anh . Tôi đâu có say.
Huỳnh Nhiên nghiêm chỉnh:
- Cô không nên về khuya một mình , như vậy không tốt đâu.
- Cám ơn anh , tôi quen rồi.
- Cô đừng cám ơn tôi hoài vậy , người cám ơn lẽ ra phải là tôi mà . Ngày nào cô cũng thế này à ?
- Ý anh muốn hỏi gì ?
- Tôi muốn hỏi có phải ngày nào cô cũng ở đây đến khuya như thế này không ?
- Vâng , tối nào tôi cũng đến đây phụ cô tôi - Thy Mai trả lời , mắt vẫn dán vào những con số.
- Thế công việc chính của cô là gì ?
Thy Mai lại ngước nhìn Huỳnh Nhiên với ánh mắt nghi ngại , không biết anh ta có đang say hay không . Thấy vậy , Huỳnh Nhiên bật cười:
- Tôi không có say đâu , đừng nghi ngờ như vậy . Vậy ban ngày cô làm gì ?
- Tôi đi học.
- Cô học lớp mấy , 10 hay 11 ?
Thy Mai tròn xoe mắt:
- Anh nói gì vậy , tôi thế này mà còn học cấp III à ?
- Vậy hả?
Huỳnh Nhiên cười lớn xoay xoay cái cốc trong tay nhìn Thy Mai với ánh mắt trêu chọc . Nhận ra mình bị lừa cô khẽ dậm chân:
- Nếu anh nói chuyện kiểu đó , tôi sẽ không nói chuyện với anh đâu.
- Tôi nói thật đấy , trông cô giống một cô học sinh cấp III hơn là một sinh viên . Tôi cứ tưởng cô còn quàng cả khăn đỏ nữa kìa.
Huỳnh Nhiên lại tiếp tục cười . Thy Mai khẽ nguýt anh ta một cái , cô ghi nhanh dãy số cuối cùng vào sổ để ra về , tránh con người rắc rối này càng nhanh càng tốt . Khi anh ta không bị say thì lại quấy rầy cô theo cách khác , thật là phiền quá đi mất.
Thy Mai cầm lấy áo khoác rồi đi nhanh ra cửa , Huỳnh Nhiên nãy giờ vẫn đi phía sau chợt lên tiếng:
- Cô đi với tôi đi . Tôi sẽ đưa cô về mà.
- Anh đừng có lẵng nhẵng theo tôi như vậy , tôi không thích đâu - Thy Mai khẽ nhăn mặt.
- Tôi nói thật , tôi chỉ muốn đưa cô về nhà một cách để trả ơn.
Thy Mai ngẫm nghĩ , rồi lẳng lặng đến ngồi và xe của Huỳnh Nhiên , đó là cách tốt nhất để tránh sự quấy rầy của anh ta . Huỳnh Nhiên cũng nhanh chóng ngồi vào chỗ của mình rồi lái xe đi . Được một lát , lên tiếng:
- Tôi vẫn chưa biết nhà cô ở đâu.
Thy Mai nói địa chỉ nhà mình rồi tiếp tục nhìn ra đường , không biết Huỳnh Nhiên đang sửa lại tấm kính chiếu hậu để nhìn rõ cô hơn:
- Chắc là cô phiền tôi lắm.
- "Anh biết rồi đó ?" - Thy Mai vẫn im lặng.
- Tôi đưa cô về thế này có ai khó chịu không ?
- Có.
- Ai vậy , người yêu của cô hả?
"Lại một cách điều tra đấy" - Thy Mai nhìn vào mắt Huỳnh Nhiên:
- Anh không nghĩ là tôi à ?
Huỳnh Nhiên bật cười , cho xe chạy chầm chậm rồi dừng trước nhà cô.
- Cám ơn anh nghe.
Nói rồi Thy Mai tự mở cửa xe bước xuống đi nhanh vào nhà . Trước khi đóng cửa , cô nhận ra Huỳnh Nhiên vẫn đang đứng ở đầu xe . Anh gật đầu chào cô thật nghiêm chỉnh . Bất giác cô mỉm cười và đưa tay vẫy chào anh ta.

<< Chương 20 |


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 615

Return to top